Lưu trữ

Không Tên số 6 (Ns Vũ Thành An), Đêm nay gió xôn xao, Ngoài kia đã vang lời mưa chào, Chờ mộng ấp hơi nồng, Tình lấp cho…

Không Tên số 6 (Ns Vũ Thành An)
Đêm nay gió xôn xao
Ngoài kia đã vang lời mưa chào
Chờ mộng ấp hơi nồng
Tình lấp cho đầy hư không
Tìm nhau, thắp đêm tìm nhau
ướp môi tìm nhau, với tay tìm nhau
Chiêm bao mặc áo tình nhân
đội lời nguyền thương thân trót đời
Chờ nhau, xót sa chờ nhau
Hắt hiu chờ nhau, năm vàng ngày héo
Thôi em màu môi cũng nhạt
Chìm theo suối mê thời gian
Đêm mưa lũ tìm về
một cơn lốc xoay đời quên đời
Lời ngày đó ân cần
Tìm đến ôm đèn chong đêm
Nhớ nhau, tìm đến nhau
Nắng mưa ngược xuôi
Đời mình cơn lốc xoáy
Mai mốt rồi thương vay
Nếu yêu nhau, xin nhau
Thương cuộc đời khô héo
Xin dịu dàng dắt dìu.
Tình yêu đến trong tự nhiên
Có xin được đâu
Có van được đâu
Em trao người hết tình em
Một lòng nguyện trung trinh trót đời
Về sau biết đi về đâu
Biết trôi về đâu
Ai nào hiểu thấu
Thân em hồn em vẫn trọn
Gửi trao có một mình anh

Ông Linh mục với niềm đam mê Văn hóa lịch sử!, (Vĩnh biệt cha Antôn Nguyễn Trường Thăng), Sáng nay tôi đi viếng linh…

Ông Linh mục với niềm đam mê Văn hóa lịch sử!
(Vĩnh biệt cha Antôn Nguyễn Trường Thăng)
Sáng nay tôi đi viếng linh hài linh mục An Tôn Nguyễn Trường Thăng, mà không khỏi bùi ngùi tiếc nuối…. Tuy cha Thăng (bên Công giáo gọi linh mục là cha) theo ‘đời dâng hiến’ ơn gọi nhưng cha thật là một vị linh mục đặc biệt của Giáo phận Đà Nẵng. Một người chủ chăn đam mê văn hóa lịch sử Dân tộc, nói theo cách gọi thông thường, một vị linh mục Công giáo sống tốt và giỏi cả đời lẫn đạo.
Tôi biết đến cha Thăng hồi cha còn ở giáo xứ Thanh Bình, có một lần buổi chiều tôi đến nhà thờ, tôi thấy cha quỳ ở bàn ghế phía bên dưới giáo dân thấy cũng lạ lạ(vì thường thì linh mục ngồi ở ghế trên sát bàn thờ) đặc biệt càng lạ hơn khi trên tay cha cầm một quyển sách dày cộm bằng tiếng anh, các linh mục trẻ bây giờ đọc sách tiếng việt còn sao nhãng, trong khi cha đã gần 70 tuổi, còn luyện tiếng anh, từ đó ngài gây cho tôi sự ‘tò mò’ rồi từ từ tôi cũng biết ngài là một vị linh mục tài năng, yêu văn hóa yêu thiên nhiên và điều đặc biệt là ngài sống cũng rất khiêm nhường ham học hỏi khám phá.
Tôi nghe nói cha có một vườn các loại đá quý rất đẹp, cha cũng là hội viên hội hoa cảnh TP Đà Nẵng, đặc biệt cha có một viên đá hình tác giả bài Quốc ca tức nhạc sĩ Văn Cao mà hầu như ở Việt Nam độc nhất không ai có, cha cũng là một người yêu cây cảnh thiên nhiên, khi cha trông coi giáo xứ dù là ở đâu cha cũng chăm sóc cây cảnh cây xanh rất là chú đáo, cha thiết kế một nhà ‘cô lầu cây’ rất đẹp ở Hội An, để nếu khách quan có ghé thì cha mời tham quan nghỉ ngơi, tiếc là từ ngày cha rời Hội An ‘cô lầu’ thì không còn mà cây xanh cũng tàn tạ.
Cha Thăng là trưởng ban văn hóa lịch sử của Giáo phận Đà Nẵng, lại là người đam mê văn hóa, nên cha có những bài giảng những câu nói ví von rất thú vị dễ đi vào lòng người, ví dụ có lần cha nói, thương dân Đà Nẵng, hằng ngày cứ phải ‘Ngậm đắng nuốt cay’ cực khổ, tôi lờ mờ chưa hiểu, cha cười giải thích cứ hễ sáng ra thì cà phê cà pháo, rồi chiều lại thì đi bia bọt, tức mỗi ngày cứ ‘hành bản thân’ đắng với cay chứ còn gì, hồi điện thoại con đắt và hiếm cha giảng về nạn ‘Tham nhũng’: Quan to thì xài điện thoại nhỏ, quan nhỏ thì có điện thoại to vv:)
Cha cũng là một vì linh mục quan tâm đến xã hội và môi trường, cha Thăng là vị linh mục hiếm hoi ‘chơi’ Blog, cách đây gần tám năm cha có một bài viết lên án việc Đà Nẵng có quá nhiều dự án ‘treo’ khai thác quỹ đất quá mức ảnh hưởng đến môi trường hay nạn chạy chọt dự án…. Thì tám năm sau đúng như ngài cảnh báo, tức thời gian gần đây đã xảy ra vụ môi trường Sơn Trà và vụ án Vũ Nhôm vv. Mới cách đây khoảng một năm cha Thăng, ngài còn trả lời trên báo Người lao động về nguồn gốc chữ Quốc ngữ và phải biết trân trọng chữ riêng của Dân tộc có ký tự la tinh này, thì mấy tháng vừa rồi xảy ra vụ ‘Bùi Hiển’ định phá hoại ngôn ngữ tiếng việt.
Có lẽ một điều đặc biệt nhất nữa của Linh mục Nguyễn Trường Thăng, là trước lúc nhắm mắt xuôi tay ngài đã để lại cho cả đạo và đời một cuốn sách nghiên cứu về các kỷ vật thánh địa Mỹ Sơn của Nhà nước Chămpa, một cuốn sách ngài đã ấp ủ hơn 30 năm, từ lúc thánh địa Mỹ Sơn chưa được công nhận là di tích di sản thế giới, thì ngài đã sưu tập, cất giữ các kỷ vật cổ quý báu của người Chăm Pa, để lưu lại cho các thế hệ con cháu, cuốn sách vừa xuất bản xong ngài chưa kịp mở ra đọc lại lần cuối, thì cũng là lúc ngài nhắm mắt ra đi mãi mãi.
Cách đây hơn một tháng tôi có nói với một chị người thân của cha Thăng hôm nào đi thăm cha (đang dưỡng bệnh) thực ra thăm bệnh chỉ là một phần, mà đúng hơn là tôi ‘lấy cớ’ để lên trò chuyện hỏi cha vài điều về lịch sử văn hóa Đà Nẵng, chưa kịp đi, thì nay nghe tin cha đã trút hơi thở cuối cùng sau 76 năm có mặt trên cõi thế… Làm tôi như có cái gì đó bùi ngùi hụt hẫng pha chút tiếc nuối, dù tôi và cha cũng không phải là họ hàng gì.
Một con người tài năng, một vị linh mục tài hoa, đam mê nghiên cứu, sống khiêm nhường lạc quan, chắc chắn hậu thế sẽ còn nhiều người thương nhớ và thầm cám ơn ngài. Tôi cũng cầu mong cho ngài sau khi từ giã cõi đời sẽ được hưởng bên thánh nhan Chúa, bài chia sẽ tâm sự như một nén hương nhỏ thắp lên coi như một lời tri ơn vị Linh mục cha An Tôn Nguyễn Trường Thăng.
.
.
Hình ảnh: Cha an tôn Nguyễn Trường Thăng thời trẻ trông khá lãng tử, Báo lao động phỏng vấn cha Thăng về chữ quốc ngũ và Di hài cha Thăng tại nhà thờ chính tóa ĐN – hình ảnh copy fac Nguyễn Trường Thăng

Mọi người luôn nói giá trị quan trọng nhất trong quá trình phát triển của Doanh nghiệp là Tri Thức: Có người sẽ đi,…

Mọi người luôn nói giá trị quan trọng nhất trong quá trình phát triển của Doanh nghiệp là Tri Thức: Có người sẽ đi, có người sẽ ở lại, để lại “Tri thức”, Phù du!
Nhưng lưu trữ (capture) tri thức nội bộ như thế nào cho hiệu quả? Và quan trọng nhất là làm thế nào để motivate mọi người chia sẻ với nhau?

10 năm trước mình đã mong muốn xây dựng hệ thống Wiki nội bộ để quản lý tri thức doanh nghiệp. 10 năm sau, đã xây xong!
Giải pháp quản lý tri thức nội bộ tích hợp trên cùng nền tảng với tất cả các sản phẩm khác của Base!
CHỈ TẶNG. KHÔNG BÁN! Dành riêng cho các khách hàng đã trả phí của Base. Comment hoặc PM để dùng ngay nhé các bạn!
#base #internal #knowledge #wiki

Cưu mang một bé gái không áo giữa mùa đông, ————————————————————–, Một tấm lòng đáng…

Cưu mang một bé gái không áo giữa mùa đông
————————————————————–
Một tấm lòng đáng trân trọng (VNE)
Vợ chồng bỏ ý định mua ôtô để nuôi bé gái không manh áo giữa mùa đông
Biết tin bé gái trần truồng bò lê giữa trời lạnh ở vùng cao Thanh Hoá, chị Phương ngay lập tức cùng chồng từ Sài Gòn ra đón về nuôi.
Ngày 22/12 vừa qua, một tài xế Hà Nội chở hàng qua Mường Lát (Thanh Hóa) vô tình bắt gặp hình ảnh bé gái nhỏ xíu trần truồng, một mình chơi đùa với đất cát giữa trời lạnh nên dừng lại cho một quả cam và quay clip đăng lên trang cá nhân, kèm lời kêu gọi ai đó cho bé một đôi chân để đi. Ngay lập tức, đoạn clip nhận được hàng trăm nghìn lượt chia sẻ, bình luận thể hiện sự đồng cảm, xót xa.
Ở cách xa cả nghìn cây số, vợ chồng chị Nguyễn Thị Ngọc Phương (sinh năm 1987) và anh Huỳnh Quốc Tín đang có một gia đình hạnh phúc với hai con 4 và 2 tuổi, cùng một công ty thiết kế thời trang ở quận 7, TP HCM. Chị Phương đang mang thai lần ba mới hơn hai tháng. Hai vợ chồng tính cuối năm 2017 sẽ đổi chiếc tivi đời mới, ôtô đắt tiền để đi làm.
Tối hôm đó, chị Phương vào facebook xem được đoạn clip. Nhìn đứa trẻ, chị nghĩ đến các con mình, ngày nào cũng sống trong chăn ấm nệm êm, quần áo đầy đủ, đồ ăn không hết, trầy chân tay một tí là bố mẹ thương đứt ruột. Vậy mà, bé gái nọ sinh ra đã không lành lặn còn phải chịu cảnh thiệt thòi quá. “Tội nghiệp bé quá. Không biết cha mẹ đâu mà để con cái như vậy”, chị đặt nghi vấn.
Tìm hiểu thông tin, chị biết được bé gái tên Pàng, 6 tuổi, sinh ra trong gia đình nghèo, cha mất hơn một năm trước, mẹ bị bệnh tâm thần. Nhà có bốn anh chị em, ba bé kia khỏe mạnh, khuôn mặt sáng sủa. Còn Pàng bị tật hai chân, phải lết từng chút một bằng đầu gối và tay. Chị Dợ (40 tuổi, mẹ Pàng), cứ thấy ai mặc đồ cho con gái là lột sạch, vì thế, ngày nào em cũng trần truồng, dù trời mưa, nắng hay mùa đông lạnh giá. “Thương bé quá, không được mẹ bao bọc nên phải tự biên tự diễn để sinh tồn!”, chị Phương nghĩ mình cần phải giúp bé có đôi chân lành lặn.
Được chồng hứa sẽ nghỉ làm hai ngày đưa đến thăm Pàng, chị Phương vui lắm. Họ bay ra Hà Nội ngay, rồi chưa mờ sáng đã bắt xe vào Mường Lát. Chị Phương đinh ninh quãng đường hơn 100km chắc chỉ đi khoảng 2-3 giờ là tới nên nhanh chóng chuẩn bị hành lý, cho đến khi, ngồi trên xe taxi từ sáng sớm đến 7 giờ tối, trên đoạn đường đèo núi lầy lội, người mệt nhoài, bụng bảo dạ có khi hai vợ chồng bị giết vì đi cùng người lạ trên đường vắng. Nhưng nghĩ đến bé Pàng đang trần truồng giữa trời lạnh, người mẹ ấy lại thêm quyết tâm.
“Đến nơi, nhìn đứa trẻ 6 tuổi, người nhỏ xíu chưa đến 10kg, không quần áo, mặt mũi lấm lem, chân tay chai sạn, dính đầy đất cát đang lết theo bạn đi chơi, thấy người từ xa đã nhoẻn miệng cười, tôi như đứt từng khúc ruột, lạnh sống gáy, nước mắt rơi”, chị Phương nhớ lại. Cảm xúc ấy dâng trào hơn khi chị bước vào căn nhà rách nát chẳng có vật dùng gì giá trị, ngoài xoong nồi, bát đĩa. Chị Dợ thấy khách đến mặt ngơ ngác chẳng hiểu điều gì đang diễn ra. Thấy chị Phương ra dấu hiệu sẽ đưa Pàng đi chữa chân thì vui lắm, gật đầu lia lịa để cảm ơn. “Nhìn con tôi rất thương mà không biết phải làm sao. Lúc tỉnh còn biết, lúc lên cơn tôi không biết gì cả”, chị Dợ nói và được dịch lại.
Anh Tín ban đầu không đồng ý với quyết định của vợ, anh khuyên chỉ nên cho tiền, đồ dùng rồi về. “Đưa một người về nhà vô cùng phức tạp. Bây giờ, em đang mang thai, các con còn nhỏ, mẹ thì đau bệnh, mang về, ai chăm sóc. Anh không tiếc tiền nhưng không muốn nhìn em thêm vất vả”, anh phân tích.
Chị Phương mang đồ ấm mặc cho Pàng, nói với chồng: “Anh cứ tin em đi, khi chúng ta quay lại nó sẽ trần truồng như thường!” rồi đi lên thị trấn tìm chỗ nghỉ. Hôm sau họ đến, vừa nhìn thấy Pàng không quần áo, anh Tín khựng lại vì không giữ được bình tĩnh.
“Một đứa con nít khổ mấy nhưng được ở bên mẹ vẫn ấm áp, dù có nghèo khổ, đau đớn. Pàng thì thiếu một người chăm sóc và bao bọc. Nếu mình cho tiền, quần áo đẹp, thức ăn ngon chưa chắc đã là điều tốt. Tôi đã đến đây thì không thể về được”, anh Tín chia sẻ. Họ cùng nhau đến ủy ban xã và ủy ban huyện làm các thủ tục để được đưa Pàng vào Sài Gòn, dự tính dùng số tiền tiết kiệm định mua tivi và ôtô để chữa bệnh cho bé.
“Tôi chỉ muốn đưa về chữa chân cho con, chứ không làm thủ tục nhận con nuôi, vì mẹ bé lúc tỉnh lúc mê, tự nhiên đưa con người ta đi luôn đâu có được, chị ấy buồn thì sao. Tôi cũng có con, cũng là mẹ nên rất hiểu điều đó”, chị Phương giải thích, nhưng trong thâm tâm chị đã xem Pàng là con gái mình ngay từ khi xem được đoạn clip trên mạng.
Ngày 27/12, Pàng về đến nhà mới. Lần đầu tiên được đi ôtô, chơi đồ chơi điện tử, thú nhồi bông, Pàng thích lắm. Mỗi khi xem tivi, có các bạn múa hát, em cũng bắt chước múa, nhún nhảy, miệng cười lớn tỏ vẻ thích thú. “Lúc ăn, Pàng chẳng cầm được đũa và thìa, không quen ăn cơm, tôi đưa cho bắp ngô rồi quay đi, em cầm lấy nhai ngấu nghiến như sợ ai ăn mất phần. Tôi quay lại, chỉ còn một tí cùi. Có lẽ con bé quen với bản năng tự vệ để sinh tồn rồi”, chị Phương rơm rớm kể lại
Đêm đến, nhớ mẹ, lần đầu tiên được nằm trên nệm êm và phải chịu những cơn đau do xương ở chân co rút (do ít vận động), Pàng khó chịu, khóc nức nở, vợ chồng chị Phương chỉ biết ôm con vào lòng vỗ về, thay nhau trò chuyện, làm trò cho em vui, giúp con cảm nhận hơi ấm của tình yêu gia đình.
Những ngày đầu, nhìn ba mẹ suốt ngày ôm, giành hết tình thương cho chị Pàng, các con anh Tín tủi thân, chị Phương phải nhẹ nhàng giải thích: “Chị đang bệnh, mới về nhà đang lạ nên ba mẹ quan tâm hơn một chút thôi. Ba mẹ yêu đồng đều cả ba chị em”. Như hiểu điều gì đó, các bé ngoan ngoãn chơi đùa cùng chị, ít mè nheo mẹ hơn. Còn hai vợ chồng tự bảo nhau, phải yêu thương các con đồng đều.
Mấy ngày qua, họ đưa bé Pàng đi khám, làm tất cả các xét nghiệm, chụp chiếu, và kết quả như mong đợi, não và thần kinh Pàng bình thường, chỉ có điều em bị liệt nửa chân bên trái nên phải điều trị bằng cắt nẹp và tập vật lí trị liệu mất vài năm, tùy vào bé và sự kiên nhẫn của người nuôi dưỡng. “Một hành trình dài nhưng tôi rất vui, miễn nghe chữa được là được. Hy vọng vợ chồng tôi sẽ nhanh chóng thành công để con kịp cắp sách đến trường cùng các bạn”, chị Phương nói.
Không phụ công chăm sóc của anh chị, Pàng rất ngoan, miệng luôn mỉm cười, đã biết gọi ba mẹ, tên các em, đếm từ một đến 10, nói một số từ bằng tiếng kinh. Em cũng đã biết cách ăn cơm, vui vẻ chơi cùng các em và tương tác với ba mẹ để tập đi, đòi theo mỗi khi chị Phương đi làm. Đôi bàn tay chai sạn, lấm lem đất giờ đã trắng hồng, sạch sẽ hơn.
“Mỗi hành trình, sự trưởng thành của con, vợ chồng tôi đều ghi lại bằng hình ảnh hoặc video, dùng một ổ cứng lưu lại để sau này, Pàng đi được sẽ mở ra cho xem”, chị Phương cho biết. Song song đó, họ liên tục cập nhật thông tin của em trên facebook cá nhân để mọi người cùng chia sẻ niềm vui, cũng như chia sẻ bí quyết tập đi cho Pàng. “Từ ngày có Pàng về nhà, gia đình tôi vui lắm, ai cũng dành tình thương cho bé. Đúng là nhà có nhiều con nít thì chẳng bao giờ thiếu tiếng cười”, anh Tín nói.
Ông Lê Duy Hải, chủ tịch UBND xã Mường Lý, huyện Mường Lát (Thanh Hóa) xác nhận, vợ chồng chị Phương có đến ủy ban xã làm thủ tục xin đưa Pàng vào Sài Gòn chữa chân, khi thành công sẽ đưa em về sống cùng gia đình. Sự việc này đã được chị Dợ đồng ý, phía ủy ban xã chứng kiến.
Ông cũng cho biết, gia đình chị Dợ thuộc hộ nghèo, được trợ cấp mỗi tháng 360 ngàn đồng. Hiện nay tinh thần chị Dợ lúc tỉnh lúc mê nên các con đang được ông bà nội chăm sóc. “Việc làm của vợ chồng chị Phương rất nhân văn và đáng trân trọng, tôi mong rằng, bé Pàng sẽ nhanh chóng bước đi được khi được họ giúp đỡ”, ông Hải nói.

Bài viết cuối năm, ———————–, Có một người bạn hỏi tôi cuộc sống là gì?, Một câu hỏi thật gần mà lại…

Bài viết cuối năm
———————–
Có một người bạn hỏi tôi cuộc sống là gì?
Một câu hỏi thật gần mà lại cũng rất xa, gần vì ai cũng có một cuộc sống cả, bất cứ ai cũng phải đối diện với nó cả, phàm đã sinh ra trên cõi đời sau khi cất tiếng khóc là con người ta đối diện với cuộc sống, tuy nhiên đôi lúc nó cũng rất xa và cao vời để giải thích được nó, vì các Triết gia cổ kim vẫn tranh luận nhau, con người ta sinh ra trên con đời để làm gì, con người rồi sẽ đi về đâu? Duy tâm hay duy vật mới là đúng…?
Phàm đã sinh ra trong đời thì con người ta thường chỉ muốn tìm kiếm hạnh phúc chứ có mấy ai thích khổ đau. Tuy nhiên ước muốn là một chuyện còn thực tế lại là một chuyện hoàn toàn khác, nó như một bàn tay có hai mặt, thành công-thất bại, hạnh phúc-buồn chán, luôn luôn song hành liền kề nhau, nhìn đối lập nhau mà có lúc nó lại bổ túc cho nhau? Vì người Công giáo có câu “Qua đau khổ mới tới vinh quang” Như Thiên Chúa đã chịu đóng đinh nhục nhã bởi những ‘Côn đồ’ cho đến chết rồi ba ngày sau Ngài lên Trời hưởng phúc vinh quang. Một cậu học trò, học hành rất vất vã thức khuya dậy sớm học bài và đến trường nhưng khi ra trường cậu lại có một công việc nhẹ nhàng ổn về kinh tế, hay một bà mẹ nông dân tần tảo vất vã suốt đời nuôi con trai khôn lớn, hy sinh trăm điều không một lời ca thán, nhưng khi về già sắp ‘gần đất xa trời’ Người con mới cầm đôi bàn tay gấy gầy xương xương của người mẹ và nói “ Mẹ đã cho con rất nhiều thứ, nhờ bàn tay mẹ mà hôm nay con mới có thành công trong cuộc sống, con xin cám ơn mẹ và yêu mẹ rất nhiều” Vào lúc đó người mẹ đã vô cùng hạnh phúc tưởng chừng như không còn gì có thể làm bà hạnh phúc hơn, vân vân còn rất nhiều câu chuyện khác nói về những sự hy sinh vất vã để có được hạnh phúc.
Tuy nhiên đã là cuộc sống thì muôn sự… Có những người tìm kiếm thành công những không muốn nổ lực, đặc biệt là trong một xã hội tranh tối tranh sáng đầy rối ren, một đứa con quan chức không nổ lực phấn đấu chỉ dựa vào thân thế bố làm to để mà leo lên chức giám đốc sở này sở nọ ‘hưởng lộc’, rồi có những vị mang chức danh tiến sĩ nhưng công trình khoa học của họ không ai biết hoạc có biết thì cũng chỉ là một tập giấy vụn, rồi họ nhảy lên tivi ‘Chửi đám quần chúng’ mà không hề đắn đo suy nghĩ, rồi còn những người lạm dụng quyền để bòn mót từng đồng xu của Nhân dân để con cái họ ăn sung mặc sướng mà không hề tốn một giọt mồ hôi nào, lại có kẻ oan sai bị tù đày hơn 20 năm nhưng khi ‘giải oan’ thì vị thẩm phán nói một câu khiên cưỡng ‘ cho xin lỗi’ thế là xong rất đơn giản, mặc kệ cho “một ngày trong ngục bằng vạn thiên thu” . Một em bé vừa mới chào đời đã không biết bố mẹ mình là ai, nằm oe oe bên bìa rừng, ai trông thấy cũng phải đau xé lòng….. Kiếp nhân sinh như thế, liệu hai chữ “Công bằng” phải giải thích thế nào, hay chỉ là một thứ đem ra để ‘trưng bày làm cảnh’ cho nó đẹp như các thứ đồ được trưng bày trong viện bảo tàng mà thôi?
Người Việt Nam từ xưa đã coi sự nhân quả hay báo ứng là một ‘lời răn’ để khuyên bảo mọi người đừng làm điều ác! Các tôn giáo cũng khuyên bảo nên ăn ngay ở lành để hoàn thiện phần ‘con’, nhân cách của mình, hầu giúp nó hướng tới ‘chân thiện mỹ’, hay ai đó tự làm nhiều điều tốt để tích đức cho con cháu về sau, đó là những lời khuyên, lời giáo huấn hết sức tốt đẹp trong cuộc sống, có một Triết gia nào đó từng nói “ Nếu con người ta chỉ biết tranh dành nhau miếng ăn mà không nghĩ đến người khác, thì Nhân loại chỉ là một thứ hoang dã mà thôi vậy thì làm gì có cái gọi là văn minh”. Tuy nhiên thật may thay Lịch sử đã chứng minh cái thiện cái tốt luôn tồn tại trong xã hội từ hàng ngàn năm nay và nó sẽ còn tiếp tục, những cái ác cái xấu theo thời gian nó sẽ bị đẩy lùi, hay đơn giản đây đó vẫn có câu, ‘nếu bạn làm nhiều điều ác lúc chết thì khó lòng mà nhắm mắt!?’
Năm 2017 xã hội, cuộc sống với bao nhiêu buồn vui từ bên trong lẫn bên ngoài rồi cũng khép lại, cầu mong hy vọng sẽ mở ra một năm duơng lịch mới với nhiều sự đổi thay tốt đẹp hơn, nhân văn hơn.
Vài dòng ‘lan man’ cuối năm dương lịch pha chút Triết học lẫn Tôn giáo hy vọng không làm mất thời gian bạn bè trên không gian mạng, đặc biệt là những bạn thường xuyên theo dỏi, đồng hành cùng mình. Chúc các bạn một năm mới dương lịch với nhiều niềm vui và thành công!
Happy New Year
.
.
(*)Ảnh trên copyright trang DKN.
Ảnh dưới là một chuyến thăm trẻ mô côi của mình thời còn SV:), một đứa trẻ năm nôi ngon giấc khi không còn biết cha mẹ ruột là ai, thật đáng thương!

Tổng kết 22 ‘sự kiện’ nỗi bật 2017 (xứng đáng giải “Cánh dươi đen”! ), 1

Tổng kết 22 ‘sự kiện’ nỗi bật 2017 (xứng đáng giải “Cánh dươi đen”! )
1.Nghề buôn phát đạt của năm: Buôn chổi đót xây biệt phủ
2. Nhân dân “oách” nhất năm: Đồng Tâm
3. Người đi mây về gió của năm: Trịnh Xuân Thanh
4. Tiền lẻ của năm: BOT Cai Lậy
5. Hot Girl của năm: Trần Vũ Quỳnh Anh – Thanh Hóa.
6. Phát minh của năm: Cải cách tiếng Việt của PGS.TS Bùi Hiền.
7. Cụm từ mới của năm: Nâng đỡ không trong sáng.
8. Ca khúc của năm: Con đường xưa em đi.
9. Hàng hóa đình đám của năm: khăn lụa Khaisilk
10. Câu nói của năm: Đám quần chúng không hiểu gì nhảy vào ném đá.
11. Quan lộ thần tốc của năm: Lê Phước Hoài Bảo.
12. Cô giáo của năm: Bảo mẫu Mầm non tư thục Mầm Xanh
13. Người đẹp của năm: Tân Hoa hậu đại dương
14. Câu nói đúng nhất của năm là: Không có người đi nên đường nhanh hỏng của GĐ sở GTVT TP.HCM
15. Câu nói dối lộ liễu nhất: Tôi không có ai người nhà làm cho VN pharma
16. Biệt dược của năm: H-Capita 500 mg chữa ung thư của VN Pharma
17. Bệnh mới của năm: Ung thư theo quy trình
18. Câu nói làm đau lòng cả hội….bảo vệ động vật: Thu thuế phải như vặt lông vịt, vặt sao cho sạch nhưng đừng quá vội để vịt nó kêu toáng lên
19. Kiến trúc của năm: Biệt phủ Yên Bái
20.Khoáng sát nóng của năm: Mưa nhôm Đà Nẵng
21. Sư đoàn mạnh nhất năm: Lực lượng 47
22. Câu nói đau thương nhất: Bị xóa tên Đảng thì đời nó còn gì?
(Hóa ra hơn 80 triệu người Việt đời ko còn gì mà không hề hay biết?)
Sưu tầm
.
Bạn nào biết ‘sự kiện’ hot nào khác nỗi hơn bổ sung bên dưới

Chương trình

Chương trình…
BUỔI TRƯA VUI VẺ
Chúc cả nhà một buổi trưa ngon miệng và thú vị!
(Trích đoạn: Giao lưu với các nhà tuyển dụng CNTT và học viên trong chương trình Year End Party 2017 do Hue Aptech tổ chức)
—————————————————————-
Aptech – không chạy theo công nghệ mà là đón đầu công nghệ
http://www.huecit.vn/dao-tao
Hue Aptech – Nghề nghiệp tương lai của học viên là mục tiêu đào tạo của chúng tôi
http://www.huecit.vn/…/cid/4A86CE6E-2A3A-498F-95C0-BC69F748…
Bất cứ khi nào bạn cần học gì liên quan đến Công nghệ Thông tin và Đồ họa Ứng dụng thì đừng chân chừ, hãy liên hệ với chúng tôi bạn nhé

TÌNH BẮC, DUYÊN NAM :), “Người Bắc và người Nam chia nhau hai phần của một từ kép, khi thì phần trước, khi thì phần sau

TÌNH BẮC, DUYÊN NAM 🙂
“Người Bắc và người Nam chia nhau hai phần của một từ kép, khi thì phần trước, khi thì phần sau. Chẳng hạn: dơ bẩn, dư thừa, kêu gọi, sợ hãi, chà xát, hay biết… người Nam dùng phần đầu. Ngược lại trong thóc lúa, lanh lẹ, nóng nực, dẫm đạp, đón rước, lừa gạt… người Nam lại lĩnh phần sau.
…Tôi xếp các từ kép này theo thứ tự abc (chữ đầu) của từ:
ô dù, ốm đau, buồn rầu, bơi lội, bóc lột, cố gắng, co kéo, chọc ghẹo, chán ngán, chặt đốn, cưng chiều, chén bát, chờ đợi, chửi rủa, chậm trễ, cần thiết, cạn kiệt, chia xớt, đưa rước, dạy bảo, dòm ngó, dọn dẹp, dụ dỗ, đùa giỡn, đùi vế, đau ốm, đĩ điếm, khờ dại, điên khùng, dư thừa, giỡn chơi, đui mù, dòm ngó, dọa nạt, đe dọa, hư hỏng, hao tốn, hăm dọa, hối thúc, hù dọa, hung dữ, ham thích, hoảng sợ, hèn nhát, hư hao, ham muốn, lượm nhặt, nhờ cậy, kiểm điểm, khỏe mạnh, kêu xin, kỳ lạ, khờ dại, lựa chọn, lời lãi, lười biếng, mau lẹ, mồm miệng, may rủi, nôn nóng, mai mốt, ngăn ngừa, ngăn chặn, nón mũ, ngất xỉu, nhìn ngó, quậy phá, rơi rớt, rảnh rỗi, rượt đuổi, rầy la, tập dượt, thuê mướn, thay thế, tiêm chích, thưa kiện, tìm kiếm, trưng bày, tồi tệ, to lớn, trêu chọc, tuyển mộ, trông chờ, tránh né, thương yêu, trông coi, uổng phí, ưa thích, vâng dạ, vay mượn, rượt đuổi, sáng tỏ, sửa chữa, giúp đỡ, giành giật, gầy ốm, già cỗi, ghê sợ, say xỉn, phòng ngừa….
Ví dụ như đui mù thì người Nam nói đui, người Bắc nói mù. Câu thơ của Nguyễn Đình Chiểu: “Thà đui mà giữ đạo nhà / còn hơn sáng mắt ông cha không thờ”.”
P/S: Hổm rày thấy mọi người chia sẻ bài viết này quá trời mà ít ai để ý đoạn này được trích trong hồi ký “Lời Ai Điếu” chấn động một thời của nhà báo kỳ cựu Lê Phú Khải (sinh năm 1942 tại Hà Nội, hiện sống ở Saigon). Hồi ký này, tất nhiên không đươc xuất bản tai Việt Nam vì…..nhạy cảm.
Trong đoạn trích này có từ “mai mốt”, mình nghĩ có lẽ type nhầm, là “mai mối” thì đúng hơn. Hoặc có bạn đề nghị, thay “kiểm điểm” bằng “kiểm đếm”, “điên khùng” thành “điên rồ” thì hợp lý hơn.

Bí mật ẩn giấu đằng sau những viên thuốc bổ mắt

Chăm sóc sức khỏe luôn là điều được quan tâm hàng đầu trong cuộc sống hiện nay. Chăm sóc sức khỏe cho đôi mắt là một trong số đó. Tuy nhiên, do áp lực công việc học tập khiến cho mắt của chúng ta xuất hiện những biểu hiện của sự suy giảm thị lực. Thực phẩm chức năng thuốc bổ mắt là sản phẩm được đánh giá cao trong việc hỗ trợ chăm sóc đôi mắt của bạn. Hãy cùng Chiaki đi tìm hiểu xem thuốc bổ mắt có những tác dụng gì nhé.
Tác dụng đối với đôi mắt của các loại thuốc bổ mắt.
Với các thành phàn được bổ sung nhiều nhóm vitamin và những vi chất dinh dưỡng quan trọng cho sự phát triển của đôi mắt, thuốc bổ mắt của mỹ có tác dụng chính và cũng thể hiện rõ nhất trong việc tăng cường sức khỏe cho đôi mắt và hỗ trợ điều trị các bệnh về mắt.
Thuốc bổ mắt giúp tăng cường sức khỏe cho đôi mắt: Bao gồm các thành phàn như vitamin, omega 3, Gelatin, dầu cá, glycerin đồng, kẽm,… thuốc bổ mắt giúp tăng sức đề kháng và hệ miễn dịch cho đôi mắt, ngăn chặn các yếu tố độc hại rình rập tấn công đôi mắt mang lại cho bạn một đôi mắt sáng và khỏe mạnh.
Thuốc bổ mắt giúp hỗ trợ điều trị các bệnh về mắt: sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa các thành phần trong thuốc bổ mắt có tác dụng rất lớn trong việc hỗ trợ điều trị các bệnh về mắt như cận thị, loạn thị, viễn thị, ddujd thủy tinh thể và thoái hóa điểm vàng, đồng thời khắc phục các tình trạng khô mắt, đau nhức mỏi mắt do mắt phải hoạt động trong nhiều giờ liên tục hoặc phải tiếp xúc với nguồn ánh sáng độc hại.
Hiệu quả thực sự mà thuốc bổ mắt mang lại.
Thực phẩm chức năng thuốc bổ mắt có thực sự hiệu quả không? Đây luôn là câu hỏi chung của người tiêu dùng trước khi quyết định lựa chọn sản phẩm để chăm sóc sức khỏe đôi mắt.
Tồn tại ở dạng thực thực phẩm chức năng bổ sung vi chất dinh dưỡng và tăng cường sức khỏe, thuốc bôt mắt tuy không có tác dụng thay thế thuốc chữa bệnh song những công dụng mà thuốc bổ mắt mang lại là những điều không thể nào phủ nhận.
Thuốc được sử dụng phù hợp cho nhiều đối tượng như trẻ em, người lớn, người cao tuổi, các đối tượng có các triệu chứng mắt bị suy yếu. Để phù hợp với thể trạng cũng như độ tuổi, thuốc bổ mắt được chia ra làm nhiều loại khác nhau cho từng đối tượng khác nhau giúp mang lại hiệu quả cao nhất và tuyệt đối an toàn cho người sử dụng.
Tuy nhiên để có một đôi mắt thực sự khỏe mạnh thì sử dụng mỗi thuốc bổ mắt là chưa đủ. Bạn nên kết hợp giữa thuốc bổ mắt, chế độ ăn uống và tập luyện đều đặn, khoa học để đạt hiệu quả tốt nhất, giúp đôi mắt luôn sáng và khỏe mạnh.
 

Khóa học Thiết kế đồ họa – K3 vừa được triển khai thành công tốt đẹp vào lúc 17h30 ngày 15/1/2018 (Thứ Hai vừa qua)

Khóa học Thiết kế đồ họa – K3 vừa được triển khai thành công tốt đẹp vào lúc 17h30 ngày 15/1/2018 (Thứ Hai vừa qua).
Khóa học này hội tụ rất nhiều bóng hồng xinh tươi luôn ạ ☘️
HIỆN TẠI, KHÓA HỌC ĐÃ FULL HỌC VIÊN RỒI NHA

Bạn nào đam mê đồ họa thì hãy lưu ý thời điểm khóa học THIẾT KẾ ĐỒ HỌA – K4 tiếp theo như thông tin bên dưới:
Ngày khai giảng: 01/03/2018
Suất học: 17h30 – 19h30 các ngày 3,5,7
Học phí: 2,1tr/3 tháng
Hạn đăng ký + nộp học phí: 15/2/2018
Địa chỉ: 06 Lê Lợi – Huế
Nhanh nhanh đăng ký để chớp lấy cơ hội nghề nghiệp trong năm mới các bạn ơi ơi ơi!!!