KHÔNG ĐỀ, Mượn câu đầu của một ai đó, Có nỗi buồn chẳng biết ngỏ cùng ai, Chỉ lặng giấu tiếng thở dài…

KHÔNG ĐỀ
Mượn câu đầu của một ai đó
Có nỗi buồn chẳng biết ngỏ cùng ai
Chỉ lặng giấu tiếng thở dài thật khẽ
Ngắm cuộc sống với bao điều mới mẻ
Mà lòng mình sao thấy quá chông chênh
Tựa con thuyền giữa sóng nước lênh đênh
Sợ đi lạc, sợ không nơi bến đỗ
Giấu nước mắt trong màn đêm trăn trở
Để nỗi cô đơn oà vỡ bủa vây
Có nỗi đau cứ lặng lẽ chất đầy
Cố nén chặt giọt cay nơi đáy dạ
Rồi im lặng nhoẻn miệng cười vội vã
Sợ tim mình để người lạ gửi chen…
Nguyễn Hạnh


Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100015448413353

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *